Joomla Templates and Joomla Extensions by JoomlaVision.Com
Văn học


Bức thư đạt giải Khuyến khích cuộc thi "Viết về huyện đảo Hoàng Sa thân yêu" của em Phạm Hoàng Oanh lớp 6/3

Đà Nẵng ngày 20 tháng 10 năm 2014

Sa Sa yêu quý!

Mới đó mà cũng đã hai năm rồi Sa nhỉ. Kể từ ngày cậu rời xa Đà Nẵng thân yêu để cùng gia đình định cư tại Quảng Châu, Trung Quốc.

Nhận được thư của cậu, mình rất vui. Mình vui vì bạn đã quen với trường mới, lớp mới, được đi du lịch đó đây nữa. Nhưng mình cũng đã suy nghĩ rất nhiều.

Cậu đã cùng cha mẹ đi du lịch ở thành phố “Tam Sa”, nơi mà cậu vui mừng kể rằng có đường băng, có trường học thật đẹp với những rạn san hô rực rỡ sắc màu cùng với bờ cát biển dài thăm thẳm. Cậu có biết rằng nơi mà cậu đang đến là một phần khúc ruột của tổ quốc Việt Nam, là máu mủ, ruột rà của người dân Đà Nẵng đã bị người Trung Quốc chiếm giữ trái phép hơn 40 năm qua. Thời gian gần đây những người con Việt Nam như chúng mình luôn đau đáu những nỗi niềm về chủ quyền của đất nước. Mình lại nghĩ về cậu nhiều hơn, vì cậu đang ở trên đất nước ấy, cái đất nước mà luôn nêu cao phương châm "Láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng tới tương lai" với chúng ta nhưng việc làm của những nhà lãnh đạo của nước này lại đi ngược lại với phương châm họ đưa ra.

Cậu thử nghĩ mà xem. Nếu có một ngày nào đó người hàng xóm tốt bụng của cậu đem cây qua trồng trong vườn nhà cậu, thu hoạch hết những chùm quả trĩu cành trên vườn cây mà cậu hàng ngày chăm sóc. Cậu thì vì tình bạn, tình hữu nghị đã cố gắng nhường nhịn, và cho đến một ngày, bạn cậu không trả vườn cây cho cậu nữa, mà tự nhận đó là vườn cây nhà bạn ấy và đuổi cậu ra đường, lúc đó cậu sẽ nghĩ thế nào? Những nhà lãnh đạo của đất nước Trung Quốc đã làm điều đó đối với đất nước nhỏ bé Việt Nam chúng ta đấy cậu ạ.

Mình nghĩ, chắc trên đất nước ấy, mỗi người dân đều tin rằng “Tam Sa” chính là Hoàng Sa than yêu của Việt Nam là lãnh hải của Trung Quốc có phải không? Nhưng thực sự không phải đâu Sa ạ. Đất nước chúng ta có đầy đủ bằng chứng để chứng minh Hoàng Sa là của chúng ta. Hiện nay, dù bị chiếm đóng nhưng thành phố đà nẵng cũng có UBND huyện đảo Hoàng Sa có chủ tịch là ông Võ Công Chánh, nguyên Phó giám đốc Sở Nội vụ, giữ chức giám đốc Sở này và kiêm nhiệm chức Chủ tịch UBND huyện đảo Hoàng Sa. Nhưng  một điều đáng tiếc là UBND Huyện nhưng lại không được đóng trên địa bàn huyện mà lại đóng ở ngay giữa lòng thành phố Đà Nẵng với nhà trưng bày các minh chứng Hoàng Sa là của Việt Nam. Những người con Hoàng Sa vẫn ngày đêm đau đáu nỗi niềm giành lại mảnh đất yêu thương của đất nước đó Sa ạ.

Chắc cậu cũng biết, thời gian qua cả thế giới không còn xa lạ gì với việc Trung Quốc hạ đặt giàn khoan trái phép 981 trên thềm lục địa thuộc hải phận của nước ta. Rồi dùng “tàu lạ” đâm vào thuyền đánh cá của ngư dân Việt Nam, thực hiện biết bao tội ác với ngư dân và hải quân Việt Nam. Hòa bình ư? Hữu nghị ư? Sao lại nói một đường làm một nẻo thế nhỉ? Mình không biết những người dân đang sống trên đất nước Trung Quốc có biết điều đó không. Nhưng những người con của đất Việt như mình thì căm tức và đau đớn lắm.

Nếu cậu để ý thì sức ám ảnh về “khúc ruột” đau thương ấy đã xuất hiện trên hàng ngàn trang viết, trong tâm thức của bao thế hệ người Việt Nam ở trong nước và trên thế giới. Vì Hoàng Sa là biểu tượng cho lòng tự tôn dân tộc, là niềm khắc khoải của người mẹ Việt Nam như vẫn ngóng chờ con từ phương xa chưa về. Cũng nhờ thế, những người con Việt Nam và bạn bè quốc tế đã có trách nhiệm hơn nhiều đối với lãnh thổ, chủ quyền của Việt Nam. Triệu triệu tấm lòng người Việt và bạn bè thế giới đã lên tiếng phản đối sự lấn chiếm trắng trợn của Trung Quốc đối với Hoàng Sa. Đó là những người con tuy đang ở rất xa Tổ quốc, nhưng vẫn dõi theo tình hình trong nước và dành nhiều thời gian sưu tầm để gửi về những chứng cứ lịch sử dân tộc; là một cụ già, cần mẫn trong từng mũi chỉ, đường kim để thêu lên lá cờ Tổ quốc dài hàng trăm mét gửi đến UBND huyện Hoàng Sa; là những trí thức, học giả, nhà nghiên cứu, báo chí, truyền thông nặng lòng Tổ quốc trên từng nét bút, con chữ; là những em nhỏ bên gian trưng bày kỉ vật Hoàng Sa, chăm chú ghi chép, tìm hiểu và bày tỏ ước mong được đóng góp một phần nhỏ bé cho quần đảo thương yêu của Tổ quốc, và đó là bất kì ai, đã viết, nói, hành động, trong suốt chiều dài của lịch sử dân tộc, để tiếp tục thắp lên niềm tin bất diệt về chân lý “Hoàng Sa là của Việt Nam”.

Vậy nên chúng mình cũng sẽ làm như vậy Sa nhỉ. Dù ở đâu, trên đất nước nào thì chúng mình cũng là những người con của đất Việt. Hãy góp một phần nhỏ bé của mình vào sự nghiệp bảo vệ tổ quốc cậu nhé.

Cuối thư, cậu cho mình gửi lời chúc sức khỏe tới gia đình, bạn bè của cậu nhé.

Thân

Bạn của cậu

 


NVNH Ngu văn 2014-2015

 


Mái trường Tây Sơn

Trường em tên gọi Tây Sơn

Đoàn quân áo vải xông lên thuở nào.

Trường em, em rất tự hào

Thầy cô, bè bạn xiết bao nghĩa tình.

Trường em xinh thật là xinh

Sân trường rợp bóng cây xanh bốn mùa.

Trường em cố gắng thi đua

Học hành, rèn luyện sớm trưa miệt mài,

Viết thư, diễn kịch rất tài

Làm phim nổi tiếng nước ngoài ngợi ca

Thể thao, văn nghệ múa ca

Phong trào Đoàn – Đội thật là hăng say,

Nói lời tốt, làm việc hay

Chuyên cần, lễ phép, tháng ngày chăm ngoan.

Biết bao thành tích vẻ vang

Ngôi trường thân thiện ngày càng vui hơn.

Yêu sao mái ấm Tây Sơn

Bốn mươi năm vẫn không sờn dấu son.

Dù xa, em mãi như còn

Vấn vương đất Mẹ - Tây Sơn suốt đời.

 

---***---

 

- Họ và tên:  Bùi Xuân Phú, 13 tuổi, học sinh lớp 7/10

Trường THCS Tây Sơn, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng.

- Địa chỉ gia đình:  211 - Trưng Nữ Vương

Phường Hòa Thuận Đông, quận Hải Châu, thành phố Đà Nẵng.

- Số điện thoại:   0913.743797

 

 
 


Bức thư đoạt giải nhất UPU lần thứ 39

(LĐO) – Lần đầu tiên, một học sinh Việt Nam đã đoạt giải nhất cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 39. Đó là em Hồ Thị Hiếu Hiền (học sinh THCS Tây Sơn, Đà Nẵng".

Cuộc thi viết thư quốc tế được UPU (Liên minh Bưu chính Thế giới)  tổ chức hàng năm nhằm góp phần phát triển khả năng viết văn và sự phong phú trong tư duy sáng tạo của các em thiếu nhi; tạo điều kiện thắt chặt tình hữu nghị giữa các dân tộc trong thế hệ trẻ, đồng thời giúp các em hiểu thêm về vai trò của ngành bưu chính trong cuộc sống và phát triển xã hội. Với chủ đề “Hãy viết thư cho một người nào đó, để nói vì sao việc hiểu biết về AIDS và tự bảo vệ mình trước căn bệnh này là rất quan trọng”, Hiếu Hiền đã viết thư gửi đạo diễn Trương Nghệ Mưu. Với lối viết trong sáng, khúc chiết và đầy tính nhân văn, bức thư của Hiếu Hiền đã giành được giải cao nhất.

Sau đây là bức thư đoạt giải của Hiếu Hiền.

Đạo diễn Trương Nghệ Mưu kính mến!

Khi gửi lá thư này đi, cháu cứ mong từng ngày nó sớm đến được tay ông. Rồi cháu lại lo rằng khi nhìn thấy địa chỉ lạ hoắc: “Người gửi: Hồ Thị Hiếu Hiền - Việt Nam” không biết ông có giở thư ra đọc hay không? Ông ơi! Cháu mong ông bớt chút thì giờ vàng ngọc để lắng nghe tâm sự của cháu, biết đâu ông sẽ thấy trong đó một điều gì lớn lao hơn tình cảm thông thường của người hâm mộ dành cho thần tượng.

Thưa ông, cháu mới có ý định viết thư cho ông sau khi trường cháu phát động Cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 39 về đề tài phòng chống căn bệnh AIDS. Để cho bài viết của mình có cơ sở thực tế, cháu đã đi tìm hiểu một số đối tượng xem mọi người hiểu biết và phòng chống AIDS như thế nào.

Đầu tiên, cháu hỏi bà, bà cháu bảo: “Bà sống từng này tuổi đầu rồi mà chưa biết mặt mũi con “Ết” nó thế nào. Bà nghe nói nó ở trong người những kẻ sống buông thả chẳng ra gì. Cháu đừng đến gần họ kẻo con “Ết” nó dính vào người.”  - Ôi, bà cháu chẳng hiểu gì về AIDS cả, ông nhỉ?

Khi nghe cháu hỏi, cả bố mẹ cháu đều cho rằng: “AIDS là căn bệnh suy giảm hệ miễn dịch ở cơ thể người do vi rút HIV gây ra. Bệnh này rất nguy hiểm vì hiện chưa có thuốc chữa khỏi. Con phải tuyệt đối tránh xa các tệ nạn như nghiện hút, tình dục bừa bãi thì mới bảo vệ được mình.”  Mẹ cháu còn dặn đi dặn lại: “Nếu ở lớp có bạn nào bị nhiễm HIV thì con phải nói ngay để bố mẹ xin chuyển trường, chuyển lớp cho con.” - Bố mẹ cháu là công chức mà cũng còn kì thị với người có H đấy.

Cháu lại hỏi cả em cháu, em quả quyết: “Lớp em thì chưa có bạn nào bị AIDS chứ nếu có, em sẽ đeo khẩu trang hoặc nghỉ học ở nhà luôn.” - Thật buồn cười, em lại tưởng AIDS cũng giống H1N1.

Đi đường, cháu có hỏi cô công nhân đang quét rác, cô liền chỉ tay vào mấy cái vỏ ống tiêm nằm lăn lóc bên vệ đường: ”Kia kìa, vi-rút HIV chứa trong những ống tiêm đó cháu!” - Hiểu biết của cô công nhân cũng chưa thật đầy đủ phải không ông?

Đến lúc vào nhà hàng ăn uống, cháu lại gợi chuyện ông chủ. Ông ta nhanh nhảu: “Si-đa à? Cứ nhìn người nào ốm yếu, đi đứng dặt dẹo, trên người nổi nhiều mụn nhọt là đích thị rồi! Cháu đừng lo, ông không bao giờ để cho họ vào ăn uống làm lây bệnh cho khách.” - Trời, thật tội nghiệp cho những ai không có H nhưng lại có vẻ bề ngoài giống như ông ấy tả. Ông ấy đâu biết rằng HIV không hề lây qua đường ăn uống hay giao tiếp thông thường và hiện nay chúng ta đang sống chung với AIDS.

Khi đến lớp, cháu cũng trao đổi với các bạn nhưng nhiều bạn lại tỏ ra rất thờ ơ, cho rằng việc phòng chống HIV/AIDS là việc của các cơ quan y tế, lớp mình có ai bị AIDS đâu mà lo! -  Thái độ của các bạn cháu cứ bàng quan như thế chả trách mỗi ngày có tới một ngàn trẻ em dưới mười lăm tuổi bị nhiễm HIV.

Cháu còn điều tra thêm một số trường hợp nữa nhưng hầu hết ai cũng rất lơ là. Cháu thực sự lo ngại trước thực trạng này và muốn viết một bức thư kêu gọi mọi người hãy nâng cao nhận thức, thay đổi hành vi để phòng chống được căn bệnh này. Thế nhưng đã mấy hôm nay, cháu ngồi nghĩ mãi mà không biết viết thế nào, đành gác bút ra xem ti vi. Lúc này trên kênh truyền hình đang chiếu bộ phim “Hoàng Kim Giáp” do ông đạo diễn. Bộ phim hay quá! Thảo nào, cháu thấy người ta ca ngợi ông rất nhiều trên mạng. Bằng một loạt phim nổi tiếng thế giới như: Cao lương đỏ, Phải sống, Cúc Đậu, Đèn lồng đỏ treo cao, Thập diện mai phục, Hoàng Kim Giáp…, ông đã chinh phục được trái tim của tất cả mọi người.

Đột nhiên, một ý nghĩ vụt lóe lên trong cháu: ước gì cháu cũng có tài làm phim như ông nhỉ? Cháu sẽ xây dựng ngay những tác phẩm điện ảnh thật hay về đề tài HIV/AIDS để thức tỉnh loài người. Ông ạ, bộ phim đầu tay của cháu sẽ là câu chuyện đầy cảm động về một mối tình lãng mạn và bi ai: chàng và nàng yêu nhau tha thiết song cuối cùng vẫn không lấy được nhau chỉ vì một trong hai người có H. Tiếp đến là bộ phim có tên “Phải chết” cũng sẽ nổi tiếng không kém gì bộ phim “Phải sống” của ông. Qua phim, cháu muốn gửi gắm một thông điệp: con người ta không muốn chết sớm mà phải chết, vì không ngờ Thần Chết lại luôn phục sẵn trong các hành vi nguy cơ cao như tình dục không an toàn và sử dụng bơm kim tiêm chung... Hầu hết phim do cháu sản xuất đều lấy cảm hứng từ những cảnh đời rất thực và nhân vật chính là những nạn nhân đáng thương của AIDS. Đó là một vị công chức suốt đời phấn đấu, giữ gìn thế mà chỉ một phút ham vui đã đánh mất đi tất cả. Một nhân viên y tế bao ngày làm việc nghiêm túc, chỉ một chút lơ là đã vô tình lây nhiễm HIV. Một người lao động vất vả cả đời mới gây dựng nên một mái ấm gia đình nhưng đến cuối đời phải chết trong cô đơn, ghẻ lạnh. Những thanh thiếu niên đang tràn trề nhựa sống, một ngày kia lại trở nên thân tàn ma dại vì lỡ đua đòi hút chích, dùng chung bơm kim tiêm với người có H. Có em bé thơ ngây đôi mắt trong veo nhưng cha mẹ em đã sớm qua đời vì AIDS, còn em thì không biết lúc nào Thần Chết tới mang đi. Lại có cả những cô gái khi biết mình có H đã tính chuyện trả thù đời, gieo rắc cái chết cho bao người khác.

Chao ơi, bao nhiêu con người là bấy nhiêu số phận. Tất cả những yêu thương, đau xót, bạc bẽo, dại khờ cùng những hiểu biết cặn kẽ về cách thức phòng tránh AIDS sẽ được cháu chuyển tải vào phim một cách nhẹ nhàng mà sâu sắc. Cháu hi vọng, với sức ám ảnh đặc biệt, những bộ phim này sẽ vào trong đốt lửa lòng người, xoa dịu nỗi đau, xóa đi mặc cảm và thức tỉnh lương tri của những người còn thờ ơ trước căn bệnh này.

Nhưng ông ạ, cháu thì “lực bất tòng tâm”, cháu nghĩ chỉ có ông mới có thể giúp cháu biến những ước mơ này thành hiện thực để cứu lấy nhân loại. Vì vậy, cháu rất mong được ông lắng nghe và thấu hiểu!

Kính thư!

Hồ Thị Hiếu Hiền

(Lớp 6/9, trường THCS Tây Sơn, Quận Hải Châu, TP. Đà Nẵng)”

Bạch Dương (TH)

 

 


Bức thư đạt giải nhất trong cuộc thi viết thư Quốc tế UPU lần thứ 42 năm 2013

Chủ đề cuộc thi viết thư quốc tế UPU lần thứ 42: “Em hãy viết một bức thư để nói tại sao nước là quý” (Write a letter about why water is precious). Bức thư của em Đào Thụy Thùy Dương (học sinh Trường THCS Tây Sơn, Đà Nẵng) trong vai Thủy Tinh gửi đến Sơn Tinh để nói về giá trị của nguồn nước đoạt giải Khuyến khích cuộc thi viết thư UPU quốc tế lần thứ 42.

Sau đây là nội dung bức thư:

Biển Đông, ngày 1.1.2013

Chào Sơn Tinh - kẻ tình địch không đội trời chung của ta!

Chắc mi bất ngờ lắm khi nhận được lá thư này, bởi vì xưa nay ta chỉ đối đầu chứ có bao giờ chịu đối thoại với mi đâu. Nhưng hôm nay, ta muốn nói chuyện với mi vì ta có một chuyện cực kỳ quan trọng.

Chả là, ta thấy xưa nay con người bao giờ cũng yêu mến, quý trọng mi hơn ta. Ngay cả vua Hùng anh minh là thế cũng muốn chọn mi làm rể nên đã ra yêu cầu sính lễ toàn là những thứ chỉ có ở giang sơn của mi. Chuyện ấy làm ta cay cú vì thực ra, trong cuộc thi tài ngày ấy, mi với ta có ai thắng ai đâu. Mi có tài xây thành chuyển núi thì ta có tài hô mưa gọi gió. Sức mạnh chúng ta đều đọ ngang trời đất. Hàng năm, ta dâng nước trả hờn mi cũng chỉ vì “ngứa ghẻ đòn ghen” mà thôi, ta đâu ngờ nó lại khiến cho loài người khốn đốn. Song, bây giờ ngồi ngẫm lại, ta thấy con người bị liên lụy cũng không oan vì họ chỉ ủng hộ mi, chỉ thấy mi là quý mà không biết rằng Thủy Tinh ta cũng đáng quý biết bao!

Ta hận loài người vì họ được tiếng là thông minh mà sao lại không nhận ra được giá trị to lớn của ta? Chính ta đã làm nên mọi sự sống cho hành tinh này, điều hòa nhiệt độ làm cho khí hậu mát lành. Nếu không có ta, muôn vật cùng cỏ cây sẽ chết khô chết héo và con người không sống quá năm ngày. Tất nhiên, khi ấy mi cũng trở thành nghĩa địa.

Đối với loài người, ta là sự sống của họ vì ta chiếm phần lớn trọng lượng cơ thể và tham gia vào quá trình trao đổi chất giúp con người sống và  tồn tại. ta còn giúp cho họ có cái ăn cái mặc, làm chạy tuốc - bin nhà máy, tham gia vào rất nhiều ngành nghề sản xuất, tạo ra nguồn của cải vật chất dồi dào. Trong đời sống, ta luôn đồng hành thân thiết với con người mọi lúc mọi nơi: khi ăn uống, lúc rửa ráy, tắm táp, vệ sinh… Không có ta, họ không chỉ chết khát mà còn chết đói nữa, thậm chí có muốn khóc họ cũng chẳng khóc được vì không có nước mắt.

Chưa hết, ta còn góp phần tạo nên những vẻ đẹp thiên nhiên huyền diệu, nguồn cảm hứng bất tận cho thi ca, nhạc họa. Hình ảnh vua Thủy Tề, nàng tiên Cá, Lạc Long Quân… đã từ lâu đi vào huyền thoại mà người đời chẳng thể nào quên. Nhờ thế, đời sống tinh thần của con người thêm phần phong phú và vui vẻ.

Nói một cách công bằng thì cả hai chúng ta đều có công lao to lớn đối với con người. chúng ta là Cha là Mẹ sản sinh ra họ, hết lòng nuôi dưỡng họ, nhưng sao họ lại chỉ nhớ ơn và quý trọng mi thôi, còn đối với ta, họ hết sức coi thường. Ngày trước, tuy họ không về phe ta nhưng đối xử với ta còn có chút thân thiện, còn ngày nay thì lãng phí ta như thể ta là một thứ xoàng xĩnh, nhiều vô kể. Lắm kẻ còn ngang nhiên xả rác rưởi, nước thải bẩn làm cho ta bẩn thỉu, hôi hám, nhiễm bệnh mà chết dần chết mòn. Thậm chí, họ còn giở âm mưu thâm độc chặt hết cây rừng để ta không còn nơi trú ngụ, khiến những ao hồ, sông suối cạn khô.

Ta thấy ngày nay con người thật dại dột. Chẳng lẽ họ không biết tới quy luật “Trạng chết thì Chúa cũng băng hà”, hủy hoại ta thì một tương lai đen tối cũng đang chờ đón họ: tới năm 2035, gần nửa dân số trái đất sẽ phải đối mặt với các khó khăn vì thiếu nước. Trong tương lai không xa, Thủy Tinh ta sẽ là nhân tố có ảnh hưởng quyết định đến đời sống của toàn nhân loại như gây mất ổn định chính trị, xung đột vũ trang, đói nghèo, bệnh tật…

Ta nói thật nhé, thiên tai bão lụt ngày nay đâu phải do ta muốn trả thù mi, là do loài người gieo gió nên phải gặt bão, chứ ngày nay ta cũng đã già rồi, hơi sức đâu mà ghen tuông nữa.

Trong lúc ta không biết làm sao để mọi người hiểu ra vấn đề thì bỗng nghe tiếng trẻ em vừa tắm biển vừa xôn xao bàn tán về đề tài cuộc thi Viết thư Quốc tế UPU lần thứ 42 “Tại sao nước là quý?”. Ha ha ha! Ta rất vui vì có ngày con người tỉnh ngộ, biết quan tâm đến ta. Nhưng vẫn còn rất nhiều người quay lưng ngoảnh mặt với ta nên ta quyết định viết thư này, gởi qua đường UPU để mọi người hiểu rõ giá trị của ta và không oán thù ta nữa. Ta muốn họ hiểu rằng những hành động hủy hoại nguồn nước cũng chính là hủy hoại đi nguồn sống của chính họ và Mẹ Trái đất. Vậy, các Chính phủ phải sớm đề ra kế hoạch thường xuyên chăm sóc và bảo vệ nguồn nước ngọt, trồng thêm nhiều cây rừng để ta có chỗ trú thân, tích cực đẩy mạnh công tác tuyên truyền giáo dục ý thức cho người dân biết cách bảo vệ ta bằng những hành động giản đơn như khóa ngay công tắc vòi nước sau khi dùng, sử dụng ta thật tiết kiệm, tránh lãng phí…

Ta nghĩ, chỉ cần loài người yêu quý ta như đã từng yêu quý mi và cùng chung tay quyết liệt hành động ngay từ bây giờ thì cuộc sống của họ sẽ lại bình yên và ta cũng chẳng còn lí do gì mà gây ra lũ lụt nữa.

Chào mi!

Thủy Tinh

Tổng hợp từ ITCNews

 
 

Bạn đang ở trang 1

Thư viện hình ảnh

VTEM BannersVTEM BannersVTEM BannersVTEM BannersVTEM Banners

Video sự kiện

Hè về vui quá
Trường THCS Tây Sơn - Đà Nẵng

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay75
mod_vvisit_counterHôm qua132
mod_vvisit_counterTrong tuần75
mod_vvisit_counterTuần trước1424
mod_vvisit_counterTrong tháng3566
mod_vvisit_counterTháng trước5809
mod_vvisit_counterTất cả204640

Hôm nay: ngày 19 tháng 8 năm 2019